Khi “dính” vào "cơn bão đạo nhạc”, Bảo Chấn sốc, sốc rất nặng. Sốc đến mức phải vào bệnh viện nằm dưỡng sức. Anh không trốn tránh dư luận, anh không thanh minh về chuyện “Tình thôi xót xa”... |
Thăng trầm, đẫm mồ hôi và nước mắt, nhưng ông vẫn coi như một cuộc "dạo chơi" mà thôi. Nay ở cái tuổi xế chiều, ông vẫn ham mê nghiên cứu... cũng coi như công việc nên làm "chẳng có gì đáng nói". Con người kỳ lạ ấy là Nguyễn Nhất Lai chủ xưởng gốm Siêm Lai. |
Cô bạn nhận được thư điện tử bàn về công việc của đối tác lúc 2 h 30'. Cô bảo trước vẫn thương chồng làm việc khuya, giờ mới biết chồng người còn làm việc khuya hơn. Rồi cứ than làm việc, làm việc từ sáng sớm tới tối khuya hỏi còn gì là sống? Cứ thế này liệu có phải là tình trạng cắm đầu đuổi theo một cái gì chẳng rõ nữa - đến lúc tỉnh ra thì ôi thôi tóc bạc chân chồn chằng làm gì được cho chính cuộc sống của mình? |
Đà Lạt - một thương hiệu đặc thù không có đối thủ cạnh tranh trên đất nước này với những đêm, những sáng sương giăng kín mặt hồ; với những rừng thông ngút ngàn; với cái lạnh quanh năm; với những tiếng vó ngựa lóc cóc dội về quán trọ; ... Thế nhưng, có lẽ chẳng bao lâu nữa, những nét đặc thù chỉ còn lại trong hoài niệm. Và thật đáng tiếc, nguyên nhân lại tại người nhiều hơn tại trời. |
"Có những phòng ở đông người, bà con ngủ xếp như xếp cá. Ban ngày họ đi chợ từ 5, 6 giờ sáng, tối mịt mới về, phòng chỉ để ngủ là chính. Có người kể một cách hài hước khi trả lời về số lượng người ở trong phòng là: Phòng của tôi đông hay thưa chẳng rõ, chỉ biết là mỗi ngày dùng hết một hộp thuốc đánh răng!" |